Cô giáo, đừng về Việt Nam!

Cô giáo, đừng về Việt Nam! "Teacher, don’t go Vietnam!"

 
Câu chuyện của tác giả Đỗ Thanh Lam viết về cô giáo Lệ Quyên dạy học tại Thái Lan đăng trên một trang mạng và nhanh chóng lan truyền trong cộng đồng mạng.

Câu chuyện này đã được sự đồng ý của tác giả trước khi đăng tải.

"Tôi để nguyên văn câu nói của các em học sinh dù biết sai chính tả. Nhưng với tôi, nó mộc mạc và đẹp hơn bất kỳ câu nói trau chuốt nào.

Vì nó xuất phát từ chính tấm lòng những em học sinh cấp II Trường Banborthong, Thái Lan.

"Từ lúc các em bắt đầu hát chị đã khóc. Và khi các em cúi xuống lạy mình, chị òa khóc không thể kiềm chế được”.

Tôi nghe chị nói nhưng chưa hoàn toàn hiểu. Mãi đến khi tôi mở email ra, nhìn tấm ảnh chị gửi, tôi đã bị chấn động. Nếu tôi là chị, chắc chắn tôi cũng sẽ khóc. Bởi vì các em đã trân trọng chị vượt mức chị có thể tưởng tượng.

Điều trớ trêu là lúc hiểu được điều đó thì chị lại sắp phải về Việt Nam.

Học sinh quỳ xuống cúi lạy chị. Rồi các em đồng thanh nói: “Teacher, don’t go Vietnam!” - Ảnh: NVCC.

Tôi gặp chị ấy - Lệ Quyên, “Sawasdee Thailand project” (Xin chào Thái Lan), một dự án dạy học cho trẻ em vùng sâu vùng xa nổi tiếng toàn quốc. Ngày 16/1, chị đến Tân Sơn Nhất lên máy bay chia tay VN.

Ngày 1/3, tiệc chia tay ở Bangkok, rồi chị rời xa Thái Lan. Trở về TP.HCM, chị tiếp tục cuộc sống thường ngày của một sinh viên đã tốt nghiệp. Nhưng thời gian một tháng rưỡi ngắn ngủi để lại trong chị những trải nghiệm trĩu nặng.

Chị dạy tiếng Anh ở trường Banborthong, thuộc tỉnh Chaiyaphum, cách Bangkok 10 giờ đi xe. Chị tiếp xúc với những đứa trẻ cấp II da rám nắng, đã biết lái xe máy, lái máy cày, đã biết yêu, thi thoảng chạy ù qua hỏi chị: “Cô ơi, giá thuốc phiện ở Việt nam có đắt không?”. “Cưới vợ Việt Nam có tốn tiền không?”. Và tụi nó thường hét lên khi chị bước tới trường: “Teacher suay!” (Cô giáo dễ thương).

Chị dạy tụi nhóc mà một câu tiếng Anh bẻ đôi cũng không biết, ước mơ cuộc đời cũng không có. Tụi nhóc không nghĩ việc học là quan trọng. Chị đã từng hỏi tụi nhỏ:

- Hết lớp 9, các em có ước mơ gì không?

- Ở nhà cô giáo ạ.

- Tại sao em không học lên cấp III, học đại học, rồi đến thành phố làm?

- Em không thích!

Dự định của các em là sau khi hết lớp 9 sẽ ở nhà, lấy vợ, sống cùng ba mẹ, tiếp tục lái máy cày trên những thửa ruộng mênh mông, tiếp tục trồng rau cạnh những bụi chuối già, tiếp tục sống ở miền quê Thái Lan.

Khi nhìn tấm ảnh chị chụp vườn rau các em trồng tôi giật mình. Vì nông thôn Thái Lan, Việt Nam, hai đất nước tuy khác nhau mà khung cảnh giống đến nao lòng.

Rất nhiều lần khi chị đứng lớp, học sinh quậy, chị muốn mắng, muốn đánh tụi nó nhưng rồi không thể vì tụi nhóc rất tội. Chị thấy những cố gắng của tụi nó để học tiếng Anh cùng chị. Chị thấy tụi nhóc thích chị vô cùng. Đến một thời gian, chị không còn giận nổi tụi nó nữa. Mà thương.

Những đứa trẻ đó tuy nghịch nhưng cực kỳ tình cảm. Ban đầu chúng lạ chị, chị giảng bài nhiều đứa không thèm nghe bỏ đi chơi. Nhưng dần dần những nhóc quậy trở lại lớp học, nghe giảng và chịu làm kiểm tra.

Chị cười: “Chị cố gắng mãi em ạ, trên lớp bày trò chơi, hết giờ thì chủ động đi tưới rau, đá bóng cùng tụi nhóc... Cuối cùng cả lớp cũng chấp nhận chị, chịu đến lớp, chịu học”.

Một ngày khi chị đang tới trường, những đứa nhóc ngày xưa nửa câu tiếng Anh không biết giờ chạy qua, đập vào vai chị hét lên: “Teacher, what are you doing?”. “Where are you going?”.

Chị đứng ngây ra đó. Ngỡ ngàng. Và vui đến mức muốn khóc.

Chúng coi chị không phải cô giáo mà như một người chị gái. Chuyện tình cảm, chuyện gia đình chúng nó đều ngồi tâm sự với chị. Những câu chuyện về các cậu nhóc lớp 9 sau khi tốt nghiệp sẽ nghỉ học, cưới bé lớp 8. Và tiếp tục cuộc sống chặt mía, trồng khoai mì, ngày cày kéo trên cánh đồng mênh mông, đêm lên núi săn thú hiếm cùng gia đình. Chị nghe mà lòng xót xa.

Thật tội nghiệp những đứa trẻ chưa bao giờ có cơ hội đến một nơi khác, gặp những cô gái, chàng trai khác và nhìn thấy một thế giới khác. Để hiểu rằng còn những niềm vui, niềm hạnh phúc khác đang chờ các em. Để hiểu rằng thế giới này còn rất nhiều sắc màu. Để hiểu rằng cuộc đời này còn có những ước mơ lớn lao.

Cô giáo Lệ Quyên và học trò của mình - Ảnh: NVCC.

Cuối tuần, khi cô bạn người Trung Quốc và các thực tập sinh khác lên kế hoạch đi du lịch, chị ở lại Chaiyaphum. Tôi hỏi vì sao, chị cười: “Vì chị thương học sinh của chị lắm em. Xa một chút là lại thấy nhớ”.

Mỗi khi hết giờ học, các em hay rủ chị đi chơi bóng chuyền, bóng đá, bắt ốc, trồng rau. Thứ bảy, chủ nhật tụi nhóc dẫn chị đi bơi suối, rủ chị hái xoài, dạy nhảy, dạy hát những bài cổ truyền Thái Lan. Tụi nó còn dạy chị học đấu kiếm. Nhưng chị chưa kịp cầm đến cây kiếm tre, mới chỉ học chào hỏi thì chuyến thực tập của chị kết thúc. Chị phải về VN.

Trước ngày chị đi, tụi nó xúm xít lại tặng quà. Có đứa tặng chiếc khăn quàng cổ mà khi mở ra chị thấy vẫn còn ẩm nước. Chị biết đó là chiếc khăn của đứa nhóc, em vừa giặt xong tối hôm qua để hôm nay kịp trao cho chị.

Và giật mình nhất là khi chị mở bức thư của một học trò được viết bằng tiếng... Việt. Hỏi ra mới biết các em gõ tiếng Thái lên Google dịch, rồi chép bằng tiếng Việt vào. “Những câu chữ tuy vụng về, đứt gãy, nhưng đó là những lời xúc động nhất mà chị từng biết em à!” - chị kể với tôi mà đôi mắt lấp lánh.

Tôi không biết đó là niềm vui hay sự xúc động khi nhớ về một kỷ niệm nặng sâu.

Và những giờ phút cuối của buổi học kết thúc, các em học sinh bắt chị ngồi yên trên chiếc ghế nhựa màu đỏ. Rồi các em bắt đầu thực hiện một nghi lễ truyền thống, bày tỏ lòng tôn trọng vô cùng với giáo viên ở Thái Lan đó là... cúi lạy. Lũ nhóc ngồi xung quanh, cùng hát một bài tiếng Thái. Học sinh quỳ xuống cúi lạy chị. Rồi các em đồng thanh nói: “Teacher, don’t go Vietnam!”.

“Chị và tụi nhỏ khóc từ lúc chị rời nhà host đến trạm xe buýt đón xe chuẩn bị về thành phố. Thấy tụi nó khóc, chị khóc theo. Và tụi nó thấy chị vậy, càng khóc to hơn nữa.

Chủ nhà host của chị, người mà chị gọi là daddy, trước khi để chị lại ở trạm xe buýt, đã nói rằng: “Con để địa chỉ lại cho daddy đi, khi nào nhớ, daddy sẽ viết thư cho tụi con nhé. Daddy muốn qua Việt Nam, mà không phải đi máy bay đâu. Daddy sẽ lái xe từ Thái Lan đến Việt Nam thăm con”.

“Chị chưa bao giờ có suy nghĩ bỏ ra 15 triệu đồng để đến Thái Lan trong một tháng rưỡi là lãng phí. Được trải nghiệm, được các em yêu thương và tin tưởng, những kỷ niệm đó với chị là vô giá. Về nhà ba ngày rồi mà chị vẫn không thể nguôi nhớ.

Trước khi đi tình nguyện, chị đã nghĩ hết tương lai, dự định cho cuộc đời mình. Nhưng chị không thể tin nổi là chị đã thay đổi.

Bây giờ chị muốn sang Thái Lan làm việc 1,2 năm rồi mới về Việt Nam. Chị muốn khơi dậy ước mơ trong các em bằng cuộc sống của chính chị. Chị muốn các em thành công, đừng luẩn quẩn ở một nơi suốt cả cuộc đời, đừng tốt nghiệp để lấy vợ, rồi ngày kéo cày, đêm săn thú như vậy.

Chị muốn giúp các em hiểu rằng thế giới này còn rất nhiều điều thú vị, còn vô vàn sắc màu và những ước mơ lớn lao. Và có lẽ chị sẽ không kể câu chuyện này với ai nữa đâu. Kể nhiều, sợ kỷ niệm sẽ hao mòn...”.

Và tôi nghĩ chắc chắn chị đã yêu Thái Lan rồi. Tôi nói với chị: “Em sẽ viết lại câu chuyện này”. Vì tôi muốn đưa kỷ niệm của chị đến thật nhiều người mà tôi có thể. Để ký ức này đừng phai nhạt. Để tôi và bạn thêm một lần thấm thía tình nguyện thật sự không phải là để chụp ảnh. Càng không phải để có tấm giấy chứng nhận vuông vắn kia. Mà là để đi, để trải nghiệm, để yêu thương.

Nhưng “trải nghiệm” là một từ kỳ lạ. Cho dù tôi có tận tai nghe chị kể, cho dù bạn có đọc bao nhiêu câu chuyện đi chăng nữa thì chúng ta chỉ biết chứ chưa hiểu. Đến khi thật sự lên đường rồi, trải nghiệm mới thấm vào trong tim.

Về Việt Nam, khi cơn gió Sài Gòn ập vào chị và tiếng xe máy ồn ào va đập trong tai chị, chị tự nhiên nhớ Chaiyaphum tha thiết. Chị nhớ tiếng ếch, tiếng dế kêu đêm ngày. Chị nhớ cả những câu chuyện tình cảm mà tụi nhóc thủ thỉ tâm sự với tấm lòng tin tưởng. Trong một tháng rưỡi ấy chị đã sống hết mình, không có lấy một phút giây rảnh rỗi. Và giờ đây, trở lại Sài Gòn, chị hụt hẫng.

Theo Báo Tuổi Trẻ


  • Air 360
Pose.com.vn
Ý kiến bạn đọc

BÀI LIÊN QUAN

Đừng vì cố chịu đựng một người đàn ông không xứng đáng để phải khổ sở cả đời. Bởi đơn giản hạnh phúc luôn nằm trong tầm tay và sự quyết định của mỗi người. Vậy tại sao bạn lại không ra quyết định?
Câu hỏi tưởng như đơn giản mà phải mất cả quá trình nghiên cứu của chuyên gia thử nghiệm.
Chốn văn phòng luôn có những giai thoại li kì và hấp dẫn về những con người kì bí và đặc biệt. Hãy cùng xem, bạn có được gọi tên trong lần điểm danh này không nhé?
Thu nhập không phải là tất cả. Được theo đuổi đam mê và làm công việc yêu thích quả là hạnh phúc. Nhưng nếu muốn cuộc sống viên mãn, chúng ta còn cần đến 2 chữ gia đình...
Mỗi người đều có một con đường phát triển riêng. Hãy hiểu con đường mà mình đang đi để tránh so sánh bản thân mình với người khác?
Phương Thanh tốt nghiệp trường top 10 về kinh doanh ở Canada, từng làm việc cho HSBC Việt Nam và Bloomberg - đã quyết định rời bỏ tất cả để chinh phục 4 sa mạc khắc nghiệt nhất thế giới. Và cô ấy đã thành công.
"Phần lớn mọi người đã chết ở tuổi 25, chỉ có điều đến 75 tuổi mới được chôn mà thôi" - Benjamin Franklin.
Xin chào, tính đến hôm nay thì năm 2017 đã trôi qua được 1/4 rồi đấy, bạn đã làm được gì cho bản thân chưa?
Nếu bạn có một công việc có thể cho bạn cả hai, thì bạn đang hạnh phúc hơn bạn có thể nhận ra đấy.
Phẫu thuật thẩm mỹ ngày càng trở nên phổ biến, nhưng không ít người vẫn cảm thấy ngại ngần và không dám công khai mình đã “tu sửa” dung nhan. Sao phải thế nhỉ?
Theo đuổi giấc mơ, thoả mãn đam mê là cánh cửa dẫn tới thành công, điều này là thứ chúng ta vẫn được nghe khi còn nhỏ, thế nhưng trong thế giới này, chỉ có đam mê thôi vẫn là chưa đủ.
Không cần phải làm những việc "đao to búa lớn" mới có thể biến cuộc sống từ "không thành có", từ bất hạnh, xui xẻo thành hạnh phúc, may mắn. Thực tế chỉ cần những động thái rất nhỏ như dưới đây thôi.
Cậu bé này đã truyền cảm hứng cho rất nhiều bố mẹ khác trong việc giáo dục con cái tự lập, biết kiếm tiền từ những công việc đơn giản nhất quanh mình…
Cho nên, là phụ nữ thời đại mới thì bạn không chỉ xinh đẹp mà còn phải ẩn sẵn trong mình những mũi kim – để sẵn sàng lao vào "chích" cho những người làm bạn phải khóc...
Bạn đã bao nhiêu lần tự nhủ sẽ thay đổi sau vô số lần dậy muộn, lười biếng và sống buông thả? Làm thế nào để nghiêm khắc hơn với bản thân.

BÀI ĐỌC NHIỀU

BÀI VIẾT MỚI

Sau khi “thương vụ” được kí kết thành công, hàng trăm cô gái khắp thế giới đã gửi thư cho đơn vị đấu giá để được “bán thân”.
Với vẻ đẹp hoàn hảo và sức cuốn hút của mình, những căn phòng ngủ gỗ này sẽ khiến bạn "chết lịm" ngay từ những giây phút ban đầu.
Jessica Beppler là một thiếu nữ xinh đẹp đang nổi như cồn trên Instagram nhờ cơ thể đầy hình xăm.
Hội An đẹp, Hội An ngon, Hội An rẻ, … chắc nhiều người đã biết.. Nhưng Hội An với những góc checkin nghìn like, bạn đã biết chưa?
Mái tóc ngắn mới của Suzy đang khiến dân tình "đảo diên" suốt ngày hôm nay.
Bắp tay to, bụng đầy mỡ, đùi quá khổ là 3 nhược điểm thường gặp trên cơ thể phụ nữ và khiến họ gặp nhiều khó khăn trong việc chọn quần áo.
Ở lĩnh vực nào, cô cũng hoàn thành xuất sắc và mang nhiều những thành công đáng ngưỡng mộ.
Cùng thưởng thức những âm thanh hay nhất tuần được bình chọn bởi các chuyên gia tại tạp chí lớn nhất nhì nước Mỹ EDM.com.
Những bí quyết giúp bạn chọn và kết hợp trang sức cùng đồ công sở sao cho hợp lý, nhã nhặn mà vẫn nổi bật.
Nếu đang tìm địa điểm picnic cùng bạn bè mà gần gần Sài Gòn thì bạn nên note lại ngay 9 điểm picnic tuyệt đẹp dưới đây nhé!
Chill Sky Bar Rooftop AB tower, 76A Lê Lai, Q. 1, TP. HCM
Envy Club - 74 - 76 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Q. 1, TP. HCM. Hotline: 08 3913 8168
Từng sống trong hình hài nữ giới suốt 18 năm, Jaimie Wilson giờ đây hạnh phúc khi được làm một chàng trai đích thực.
Tóc Tiên và Kelbin Lei đã trở thành bộ đôi nổi nhất ở Tuần lễ thời trang Seoul ngày thứ tư.