Cô giáo, đừng về Việt Nam!

Cô giáo, đừng về Việt Nam! "Teacher, don’t go Vietnam!"

 
Câu chuyện của tác giả Đỗ Thanh Lam viết về cô giáo Lệ Quyên dạy học tại Thái Lan đăng trên một trang mạng và nhanh chóng lan truyền trong cộng đồng mạng.

Câu chuyện này đã được sự đồng ý của tác giả trước khi đăng tải.

"Tôi để nguyên văn câu nói của các em học sinh dù biết sai chính tả. Nhưng với tôi, nó mộc mạc và đẹp hơn bất kỳ câu nói trau chuốt nào.

Vì nó xuất phát từ chính tấm lòng những em học sinh cấp II Trường Banborthong, Thái Lan.

"Từ lúc các em bắt đầu hát chị đã khóc. Và khi các em cúi xuống lạy mình, chị òa khóc không thể kiềm chế được”.

Tôi nghe chị nói nhưng chưa hoàn toàn hiểu. Mãi đến khi tôi mở email ra, nhìn tấm ảnh chị gửi, tôi đã bị chấn động. Nếu tôi là chị, chắc chắn tôi cũng sẽ khóc. Bởi vì các em đã trân trọng chị vượt mức chị có thể tưởng tượng.

Điều trớ trêu là lúc hiểu được điều đó thì chị lại sắp phải về Việt Nam.

Học sinh quỳ xuống cúi lạy chị. Rồi các em đồng thanh nói: “Teacher, don’t go Vietnam!” - Ảnh: NVCC.

Tôi gặp chị ấy - Lệ Quyên, “Sawasdee Thailand project” (Xin chào Thái Lan), một dự án dạy học cho trẻ em vùng sâu vùng xa nổi tiếng toàn quốc. Ngày 16/1, chị đến Tân Sơn Nhất lên máy bay chia tay VN.

Ngày 1/3, tiệc chia tay ở Bangkok, rồi chị rời xa Thái Lan. Trở về TP.HCM, chị tiếp tục cuộc sống thường ngày của một sinh viên đã tốt nghiệp. Nhưng thời gian một tháng rưỡi ngắn ngủi để lại trong chị những trải nghiệm trĩu nặng.

Chị dạy tiếng Anh ở trường Banborthong, thuộc tỉnh Chaiyaphum, cách Bangkok 10 giờ đi xe. Chị tiếp xúc với những đứa trẻ cấp II da rám nắng, đã biết lái xe máy, lái máy cày, đã biết yêu, thi thoảng chạy ù qua hỏi chị: “Cô ơi, giá thuốc phiện ở Việt nam có đắt không?”. “Cưới vợ Việt Nam có tốn tiền không?”. Và tụi nó thường hét lên khi chị bước tới trường: “Teacher suay!” (Cô giáo dễ thương).

Chị dạy tụi nhóc mà một câu tiếng Anh bẻ đôi cũng không biết, ước mơ cuộc đời cũng không có. Tụi nhóc không nghĩ việc học là quan trọng. Chị đã từng hỏi tụi nhỏ:

- Hết lớp 9, các em có ước mơ gì không?

- Ở nhà cô giáo ạ.

- Tại sao em không học lên cấp III, học đại học, rồi đến thành phố làm?

- Em không thích!

Dự định của các em là sau khi hết lớp 9 sẽ ở nhà, lấy vợ, sống cùng ba mẹ, tiếp tục lái máy cày trên những thửa ruộng mênh mông, tiếp tục trồng rau cạnh những bụi chuối già, tiếp tục sống ở miền quê Thái Lan.

Khi nhìn tấm ảnh chị chụp vườn rau các em trồng tôi giật mình. Vì nông thôn Thái Lan, Việt Nam, hai đất nước tuy khác nhau mà khung cảnh giống đến nao lòng.

Rất nhiều lần khi chị đứng lớp, học sinh quậy, chị muốn mắng, muốn đánh tụi nó nhưng rồi không thể vì tụi nhóc rất tội. Chị thấy những cố gắng của tụi nó để học tiếng Anh cùng chị. Chị thấy tụi nhóc thích chị vô cùng. Đến một thời gian, chị không còn giận nổi tụi nó nữa. Mà thương.

Những đứa trẻ đó tuy nghịch nhưng cực kỳ tình cảm. Ban đầu chúng lạ chị, chị giảng bài nhiều đứa không thèm nghe bỏ đi chơi. Nhưng dần dần những nhóc quậy trở lại lớp học, nghe giảng và chịu làm kiểm tra.

Chị cười: “Chị cố gắng mãi em ạ, trên lớp bày trò chơi, hết giờ thì chủ động đi tưới rau, đá bóng cùng tụi nhóc... Cuối cùng cả lớp cũng chấp nhận chị, chịu đến lớp, chịu học”.

Một ngày khi chị đang tới trường, những đứa nhóc ngày xưa nửa câu tiếng Anh không biết giờ chạy qua, đập vào vai chị hét lên: “Teacher, what are you doing?”. “Where are you going?”.

Chị đứng ngây ra đó. Ngỡ ngàng. Và vui đến mức muốn khóc.

Chúng coi chị không phải cô giáo mà như một người chị gái. Chuyện tình cảm, chuyện gia đình chúng nó đều ngồi tâm sự với chị. Những câu chuyện về các cậu nhóc lớp 9 sau khi tốt nghiệp sẽ nghỉ học, cưới bé lớp 8. Và tiếp tục cuộc sống chặt mía, trồng khoai mì, ngày cày kéo trên cánh đồng mênh mông, đêm lên núi săn thú hiếm cùng gia đình. Chị nghe mà lòng xót xa.

Thật tội nghiệp những đứa trẻ chưa bao giờ có cơ hội đến một nơi khác, gặp những cô gái, chàng trai khác và nhìn thấy một thế giới khác. Để hiểu rằng còn những niềm vui, niềm hạnh phúc khác đang chờ các em. Để hiểu rằng thế giới này còn rất nhiều sắc màu. Để hiểu rằng cuộc đời này còn có những ước mơ lớn lao.

Cô giáo Lệ Quyên và học trò của mình - Ảnh: NVCC.

Cuối tuần, khi cô bạn người Trung Quốc và các thực tập sinh khác lên kế hoạch đi du lịch, chị ở lại Chaiyaphum. Tôi hỏi vì sao, chị cười: “Vì chị thương học sinh của chị lắm em. Xa một chút là lại thấy nhớ”.

Mỗi khi hết giờ học, các em hay rủ chị đi chơi bóng chuyền, bóng đá, bắt ốc, trồng rau. Thứ bảy, chủ nhật tụi nhóc dẫn chị đi bơi suối, rủ chị hái xoài, dạy nhảy, dạy hát những bài cổ truyền Thái Lan. Tụi nó còn dạy chị học đấu kiếm. Nhưng chị chưa kịp cầm đến cây kiếm tre, mới chỉ học chào hỏi thì chuyến thực tập của chị kết thúc. Chị phải về VN.

Trước ngày chị đi, tụi nó xúm xít lại tặng quà. Có đứa tặng chiếc khăn quàng cổ mà khi mở ra chị thấy vẫn còn ẩm nước. Chị biết đó là chiếc khăn của đứa nhóc, em vừa giặt xong tối hôm qua để hôm nay kịp trao cho chị.

Và giật mình nhất là khi chị mở bức thư của một học trò được viết bằng tiếng... Việt. Hỏi ra mới biết các em gõ tiếng Thái lên Google dịch, rồi chép bằng tiếng Việt vào. “Những câu chữ tuy vụng về, đứt gãy, nhưng đó là những lời xúc động nhất mà chị từng biết em à!” - chị kể với tôi mà đôi mắt lấp lánh.

Tôi không biết đó là niềm vui hay sự xúc động khi nhớ về một kỷ niệm nặng sâu.

Và những giờ phút cuối của buổi học kết thúc, các em học sinh bắt chị ngồi yên trên chiếc ghế nhựa màu đỏ. Rồi các em bắt đầu thực hiện một nghi lễ truyền thống, bày tỏ lòng tôn trọng vô cùng với giáo viên ở Thái Lan đó là... cúi lạy. Lũ nhóc ngồi xung quanh, cùng hát một bài tiếng Thái. Học sinh quỳ xuống cúi lạy chị. Rồi các em đồng thanh nói: “Teacher, don’t go Vietnam!”.

“Chị và tụi nhỏ khóc từ lúc chị rời nhà host đến trạm xe buýt đón xe chuẩn bị về thành phố. Thấy tụi nó khóc, chị khóc theo. Và tụi nó thấy chị vậy, càng khóc to hơn nữa.

Chủ nhà host của chị, người mà chị gọi là daddy, trước khi để chị lại ở trạm xe buýt, đã nói rằng: “Con để địa chỉ lại cho daddy đi, khi nào nhớ, daddy sẽ viết thư cho tụi con nhé. Daddy muốn qua Việt Nam, mà không phải đi máy bay đâu. Daddy sẽ lái xe từ Thái Lan đến Việt Nam thăm con”.

“Chị chưa bao giờ có suy nghĩ bỏ ra 15 triệu đồng để đến Thái Lan trong một tháng rưỡi là lãng phí. Được trải nghiệm, được các em yêu thương và tin tưởng, những kỷ niệm đó với chị là vô giá. Về nhà ba ngày rồi mà chị vẫn không thể nguôi nhớ.

Trước khi đi tình nguyện, chị đã nghĩ hết tương lai, dự định cho cuộc đời mình. Nhưng chị không thể tin nổi là chị đã thay đổi.

Bây giờ chị muốn sang Thái Lan làm việc 1,2 năm rồi mới về Việt Nam. Chị muốn khơi dậy ước mơ trong các em bằng cuộc sống của chính chị. Chị muốn các em thành công, đừng luẩn quẩn ở một nơi suốt cả cuộc đời, đừng tốt nghiệp để lấy vợ, rồi ngày kéo cày, đêm săn thú như vậy.

Chị muốn giúp các em hiểu rằng thế giới này còn rất nhiều điều thú vị, còn vô vàn sắc màu và những ước mơ lớn lao. Và có lẽ chị sẽ không kể câu chuyện này với ai nữa đâu. Kể nhiều, sợ kỷ niệm sẽ hao mòn...”.

Và tôi nghĩ chắc chắn chị đã yêu Thái Lan rồi. Tôi nói với chị: “Em sẽ viết lại câu chuyện này”. Vì tôi muốn đưa kỷ niệm của chị đến thật nhiều người mà tôi có thể. Để ký ức này đừng phai nhạt. Để tôi và bạn thêm một lần thấm thía tình nguyện thật sự không phải là để chụp ảnh. Càng không phải để có tấm giấy chứng nhận vuông vắn kia. Mà là để đi, để trải nghiệm, để yêu thương.

Nhưng “trải nghiệm” là một từ kỳ lạ. Cho dù tôi có tận tai nghe chị kể, cho dù bạn có đọc bao nhiêu câu chuyện đi chăng nữa thì chúng ta chỉ biết chứ chưa hiểu. Đến khi thật sự lên đường rồi, trải nghiệm mới thấm vào trong tim.

Về Việt Nam, khi cơn gió Sài Gòn ập vào chị và tiếng xe máy ồn ào va đập trong tai chị, chị tự nhiên nhớ Chaiyaphum tha thiết. Chị nhớ tiếng ếch, tiếng dế kêu đêm ngày. Chị nhớ cả những câu chuyện tình cảm mà tụi nhóc thủ thỉ tâm sự với tấm lòng tin tưởng. Trong một tháng rưỡi ấy chị đã sống hết mình, không có lấy một phút giây rảnh rỗi. Và giờ đây, trở lại Sài Gòn, chị hụt hẫng.

Theo Báo Tuổi Trẻ


  • Air 360 Lunar NY
Pose.com.vn
Ý kiến bạn đọc

BÀI LIÊN QUAN

Sống lẻ loi ở một thành phố xa lạ, công việc ngập đầu hay FA quá lâu năm, bạn nghĩ đó chính là những lý do khiến bạn không bao giờ thấy hạnh phúc sao? 
Vậy nên người ta mới có câu "chỉ mất 2 năm để học nói, nhưng phải mất cả đời để học cách im lặng".
Theo quan điểm của nhân tướng học, nhìn tướng răng ở phụ nữ có thể đoán biết được số vận sang hèn.
"Love yourself" là câu quote mà bạn nên nhớ vào năm 2017 để luôn cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc trong cuộc sống.
Vẫn là bạn, nhưng là phiên bản được “update” hoàn hảo hơn. Chàng đã sẵn sàng để thay đổi tích cực chưa?
"Người khôn ngoan mang tất cả tài sản vào trong đầu" - T. Man.
Bạn vẫn còn trẻ chán nhưng ai cũng gọi bạn là “Gái già” ư? Nếu không biết tại sao mình lại có biệt danh đấy thì chắc chắn phải tìm hiểu 12 điều sau đây nhé!
Trong cuộc sống này dù muốn dù không đôi lúc bạn cũng sẽ bị rơi vào thế được mượn tiền, vậy nếu không muốn cho mượn thì làm thế nào đây?
Thành công đôi khi không phải điều gì quá lớn lao đâu, nếu bạn làm được những điều này chứng tỏ bạn đã làm rất tốt rồi, dù có thể bạn chưa nhận ra.
Không mất quá nhiều thời gian để bạn nhận ra đâu là người giỏi, đâu là người dở đâu. Không chỉ là trong môi trường công việc, quan sát cách họ phản ứng, hành động và cư xử với mọi người là sẽ ra ngay thôi.
Phụ nữ Pháp luôn được ngưỡng mộ bởi phong cách “je ne sais quoi” – chính là đẹp và quyến rũ một cách tự nhiên không cần cố gắng.
Người ta bảo tình bạn mà dài tới 10 năm và hơn thế, khi ấy nó đã trở thành tình thân. Có thật không nhỉ?
Có một số quy tắc cơ bản trong cuộc sống khiến ta trở nên lịch sự hơn trong mắt người khác mà không phải ai cũng biết.
Hôm nay là 30 Tết, ngày cuối cùng của năm rồi này. Hãy check lại một lượt những việc nhất định phải hoàn thành xong trong hôm nay, bạn nhé!
Những doanh nhân thường làm những gì trước khi kết thúc một ngày?

BÀI ĐỌC NHIỀU

BÀI VIẾT MỚI

Dù chỉ là căn hộ đi thuê nhưng cô gái đã trang trí vô cùng bắt mắt, tạo điểm nhấn đặc biệt cũng như gửi gắm gu thẩm mỹ tuyệt vời đến cho tổ ấm của mình.
Hãy nhớ, trân trọng bản thân là điều cốt yếu nhất sau khi bạn kết thúc một mối tình. Bạn sẽ sớm lấy lại được tinh thần và xứng đáng đón nhận những thứ ngọt ngào mới!
Gợi ý là phụ nữ Hồi giáo cũng chuộng hàng hiệu chẳng kém gì mọi quý cô sành điệu trên toàn cầu đâu nhé!
Trong khi nhiều người cố gắng trang điểm để che bớt tàn nhang thì phụ nữ phương Tây lại rất hào hứng với mốt làm đẹp 'ngược đời' này.
Rất nhiều người ủng hộ và đồng tình với việc nên "thả rông", đương nhiên là thoải mái hơn nhưng sự thật là lợi bất cập hại.
Ngôi nhà nhỏ xinh xắn mang dáng dấp của cao nguyên Di Linh, như một câu chuyện giản dị được kể bằng sự kết hợp các loại vật liệu cũ mà mới.
Nàng mẫu Nhật với khuôn mặt xinh xắn và thân hình "chuẩn men" này hiện là thần tượng của không chỉ những khán giả mê môn đấu vật mà còn của các võ sĩ nữa đấy.
Sống lẻ loi ở một thành phố xa lạ, công việc ngập đầu hay FA quá lâu năm, bạn nghĩ đó chính là những lý do khiến bạn không bao giờ thấy hạnh phúc sao? 
Danh sách những tác phẩm dưới đây là cái nhìn tổng quan về những gì sắp xảy ra tại Oscar 2017.
Mai Hồ đã quyết định thay đổi hình tượng của mình khi lột xác với bộ ảnh cực kỳ sexy và nóng bỏng.
Theo Emily Skye, không có gì trên đời là hoàn hảo, bởi vậy, đừng cắm đầu cắm cổ theo đuổi những điều viển vông, mà hãy biết trân trọng thực tại và tận hưởng cuộc sống.
Thuê nhà nghỉ ngày cuối tuần là một trải nghiệm mới mẻ cho những ai muốn có cảm giác du lịch ngay tại thành phố mình.
Nam Gong Min, Kim Woo Bin, Song Joong Ki đều phải luyện tập rất chăm chỉ nếu muốn sở hữu hình thể đẹp khi lên phim.
Quán quân Next Top hội ngộ bà trùm quyền lực Anna Wintour tại show diễn danh giá.
Đồ lót luôn cần được giặt tay cẩn thận nhưng mỗi khi lười là nàng nào cũng muốn cho luôn vào máy giặt. Vậy thì nếu giặt đồ lót bằng máy các nàng đừng quên những lưu ý quan trọng dưới đây nhé!