Lời chia sẻ trước khi ra đi của một bác sĩ bị ung thư

Lời chia sẻ trước khi ra đi của một bác sĩ bị ung thư

M+
 
'Sự thành công, xe cộ, nhà cửa, những thứ mà tôi nghĩ đã đem hạnh phúc đến cho tôi, khi tôi xuống tinh thần, tuyệt vọng, không mang đến cho tôi niềm vui'.

Bác sĩ Richard Teo Keng Siang, 40 tuổi, triệu phú ngành giải phẫu thẩm mỹ ở Singapore, phát hiện bị ung thư phổi giai đoạn cuối khi ở đỉnh cao nhất của tiền tài, danh vọng.

Từ nhỏ, bác sĩ Richard Teo luôn đứng đầu trường trong mọi môn học, từ khoa học đến thể thao. Khi vào ngành y, ông chọn giải phẫu thẩm mỹ vì lợi nhuận của nó vượt qua các ngành nghề khác. Ông trở thành một triệu phú chóng vánh.

Tháng 3/2011, bác sĩ Richard Teo được chẩn đoán bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Ông qua đời cuối năm 2012. Câu chuyện cảm động và những lời chia sẻ của ông trước khi mất vài ngày đã và đang được thanh niên khắp nơi theo dõi, lan truyền trên các trang mạng xã hội, được dịch ra nhiều thứ tiếng.
 
Dưới đây là trích đoạn những tâm sự của bác sĩ Richard Teo về tiền tài, danh vọng, hưởng thụ... với sinh viên tại khóa Nha khoa D1 ở Singapore, tháng 11/2011, 8 tháng sau khi bị chẩn đoán ung thư:
 
"Tôi lớn lên trong một gia đình có mức sống dưới trung bình. Tôi học được từ mọi người xung quanh và môi trường sống rằng có thành công thì mới hạnh phúc. Thành công có nghĩa là giàu có. Với suy nghĩ này, tôi luôn ganh đua ngay từ nhỏ.
 
Không chỉ học ở trường giỏi, tôi cần thành công trong mọi lĩnh vực, từ các hoạt động tập thể đến chạy đua. Tôi cần đoạt được cúp, phải được giải cao nhất. Tôi vào trường y và trở thành bác sĩ. Chắc một số em biết rằng trong ngành y, giải phẫu mắt là một trong những chuyên khoa khó vào nhất. Tôi đã vào được và đạt học bổng nghiên cứu của ĐH quốc gia Singapore.
 
Trong khi nghiên cứu, tôi có hai bằng phát minh, một về dụng cụ y khoa và một về tia lasers. Nhưng tất cả thành tựu này không mang lại cho tôi sự giàu có. Sau khi học hoàn tất, tôi thấy theo đuổi ngành phẫu thuật mắt mất quá nhiều thời gian trong khi ra ngoài làm tư kiếm được nhiều tiền hơn. Tôi quyết định bỏ ngành giải phẫu mắt giữa chừng và nhảy qua mở trung tâm giải phẫu thẩm mỹ trong tỉnh.
 
Một người có thể không vui vẻ khi trả 20 USD cho một bác sĩ tổng quát nhưng không ngần ngại trả 10.000 USD để hút mỡ bụng, 15.000 USD sửa ngực… Do vậy, thay vì chữa bệnh, tôi quyết định trở thành người sửa sắc đẹp. Công việc làm ăn rất khấm khá. Bệnh nhân đến rất đông. Tôi mướn một, hai, ba rồi bốn bác sĩ. Chỉ trong vòng năm thứ nhất, chúng tôi đã lên hàng triệu phú. Nhưng chẳng thể nào là đủ vì tôi trở nên mê muội. Tôi bắt đầu bành trướng sang thị trường Indonesia để làm phẫu thuật cho những người giàu ở đó. Họ phung phí tiền bạc một cách dễ dàng. Làm tiền ở đó quá dễ...
 
Tôi làm gì với mớ tiền dư thừa? Cuối tuần tôi tiêu khiển ra sao? Thông thường tôi đến tụ tập tại câu lạc bộ đua xe hơi. Thỉnh thoảng tôi dự đua xe ở Sepang, Malaysia. Tôi mua một chiếc Ferrari 430. Sau khi có xe, tôi mua nhà, khu nghỉ mát. Tôi nghĩ phải hòa nhập với những người giàu có, nổi tiếng và bắt đầu giao tiếp với mỹ nhân, người giàu sang và danh tiếng, như hoa hậu thế giới hay người sáng lập mạng Internet, ăn uống ở mọi nhà hàng kể cả nhà hàng nổi tiếng của đầu bếp Michelin.
 
Tôi đã có được mọi thứ trong cuộc sống, đến tột đỉnh của sự nghiệp. Đó là tôi của một năm trước đây. Khoảng tháng 3 năm ngoái, đột nhiên tôi bị đau lưng. Tôi nghĩ chắc tại mình hay vận động mạnh. Tôi đến Bệnh viện đa khoa Singapore và nhờ bạn học chụp cộng hưởng từ để xem có phải bị trật đốt sống hay không. Rồi tôi thực hiện PET scans và được phát hiện đang ở giai đoạn 4 của ung thư phổi. Tôi được cho biết, ngay cả với hóa trị, tôi cũng chỉ còn được 3-4 tháng tối đa. Tôi chán nản, tuyệt vọng.
 
Điều mâu thuẫn là mọi thứ tôi có - sự thành công, cúp thưởng, xe cộ, nhà cửa - tất cả những thứ tôi nghĩ mang hạnh phúc - khi tôi xuống tinh thần, tuyệt vọng, không mang đến cho tôi niềm vui. Tôi chẳng thể ôm chiếc Ferrari ngủ. Chúng không mang lại một sự an ủi nào trong những tháng cuối cùng của cuộc đời tôi. Điều thật sự mang lại cho tôi niềm vui trong mười tháng cuối cùng là tiếp xúc với người thân, bạn bè, những người chân thành chăm sóc tôi, cười và khóc cùng tôi. Họ có thể nhìn thấy sự đau đớn, chịu đựng mà tôi phải trải qua. 
 
Để tôi chia sẻ với các em một câu chuyện khác. Khi tôi bằng tuổi các em, tôi ở khu King Edward VII. Tôi có một người bạn khá lạ lùng tên là Jennifer. Khi chúng tôi đi bộ, nếu thấy một con ốc sên trên đường, cô ta sẽ nhặt nó lên và đặt lại trong thảm cỏ. Tôi thắc mắc tại sao phải làm thế, sao phải bẩn tay chỉ vì một con ốc sên? Sự thật là cô ta đã cảm được rằng con ốc có thể bị đạp nát chết nếu nằm đó. Đối với tôi, nếu không tránh đường thì đáng bị đạp nát, chỉ là luật tự nhiên thôi. Đối ngược nhau quá, phải không?
 
Tôi được huấn luyện thành bác sĩ để có từ tâm, đồng cảm nhưng tôi không có. Là một bác sĩ trực trong bệnh viện chuyên trị ung thư NUH (National University Hospital), tôi từng chứng kiến bao nhiêu người chết. Tôi đã thấy họ đau đớn và chịu sự tàn phá của cơ thể vì cơn đau. Tôi cũng đã chứng kiến bệnh nhân nhấn nút morphine tiêm vào máu từng giờ từng phút vì không chịu nổi sự đau đớn dày vò. Nhiều bệnh nhân phải dùng oxygene để thở hơi thở cuối cùng. Nhưng đó là công việc. Khi xong việc tôi chỉ muốn chạy ngay về nhà vì nghĩ là đã hoàn tất công việc hằng ngày.
 
Tôi thực sự không hiểu họ đau đớn như thế nào cho đến khi tôi là bệnh nhân. Nếu được làm lại từ đầu với cương vị một bác sĩ, tôi sẽ đổi khác. Vì tôi đã trải qua cơn đau đớn mà bệnh nhân vấp phải nên tôi rất hiểu họ chịu đựng sự dày vò của đau đớn như thế nào.
 
Ngay khi các em vào năm thứ nhất, bắt đầu hành trình để trở thành nha sĩ giải phẫu, cho phép tôi thử thách các em hai điều.
 
Hiển nhiên, tất cả các em ở đây sẽ bắt đầu đi làm tư. Các em sẽ thành giàu có. Tôi bảo đảm với các em rằng, chỉ trồng răng, các em kiếm được bạc ngàn, mớ tiền không tưởng được. Và thật ra, không có gì sai trái với thành công, giàu có. Điều phiền toái duy nhất là nhiều người chúng ta, như bản thân tôi, không thể kiềm chế được.
 
Tại sao tôi nói như vậy? Bởi vì càng tích tụ, càng có nhiều, tôi lại muốn nhiều hơn. Càng ham muốn, tôi càng trở nên mê muội. Tôi trở nên mê muội đến nỗi chẳng còn việc gì thành vấn đề đối với tôi nữa. Bệnh nhân chỉ là một nguồn lợi tức và tôi vắt cạn từng xu từ họ.
 
Nhiều khi chúng ta quên mất mình cần phục vụ ai. Chúng ta lầm lạc đến nỗi chẳng phục vụ ai ngoài chính mình. Điều đó đã xảy ra với tôi. Trong khi khám bệnh, đôi khi chúng ta khuyên bệnh nhân chữa trị bệnh không hẳn có, không rõ rệt và ngay cả khi không cần thiết.
 
Ngay tại thời điểm này, tôi biết ai là bạn tôi, chân thành lo lắng cho tôi và ai chỉ muốn làm tiền tôi bằng cách bán buôn “hy vọng” cho tôi. Chúng ta đánh mất lương tâm vì chúng ta chỉ muốn kiếm tiền.
 
Tệ hại hơn, tôi có thể kể cho các em nghe, vài năm vừa qua, chúng tôi đã nói xấu đồng nghiệp, hạ thấp họ xuống để nâng mình lên. Điều đó đang xảy ra trong ngành y và ở mọi nơi. Tôi thử thách các em không để đánh mất lương tâm mình. Tôi trả giá đắt cho bài học này. Và tôi hy vọng các em sẽ không bao giờ phải như vậy.
 
Thứ hai là đa số chúng ta khi bắt đầu công việc đều chưa có "cảm giác" đối với bệnh nhân. Cho dù trong bệnh viện hay nhà thương tư cũng có vô số bệnh nhân để chữa trị. Tôi chỉ muốn bệnh nhân rời phòng làm việc của tôi càng sớm càng tốt. Đó là sự thật và trở thành một công việc bình thường hằng ngày.
 
Tôi đã thực sự hiểu bệnh nhân nghĩ về mình thế nào chăng? Thực ra là không. Nỗi lo sợ và lo âu của bệnh nhân và những thứ khác mà họ đã trải qua. Thực ra tôi cũng không biết đến khi tôi lâm trọng bệnh và đó là một sai lầm to nhất của hệ thống y khoa tân tiến. Chúng ta được huấn luyện để trở thành những chuyên gia y cũng như nha khoa nhưng chúng ta lại không hiểu bệnh nhân cảm nhận chúng ta như thế nào.
 
Tôi không đòi hỏi các em phải xúc động, vì như vậy cũng không chuyên nghiệp, mà chỉ hỏi chúng ta có thật sự cố gắng tìm hiểu nỗi đau đớn của họ không? Phần lớn là không, tôi có thể chắc chắn như vây. Do đó, tôi thử thách các em luôn đặt mình vào cương vị của bệnh nhân.
 
Bởi vì sự đau đớn, nỗi lo lắng, sợ hãi rất thực với họ mặc dù không thực đối với các em. Ngay hiện giờ, tôi đang chữa hóa trị lần thứ 5. Tôi có thể cho các em biết nó rất kinh khủng. Hóa trị là thứ các em không muốn ngay cả kẻ thù của mình phải trải qua vì bị hành, đau đớn, ói mửa. Cảm giác khủng khiếp. Và bây giờ, với chút năng lực còn lại, tôi tìm đến các bệnh nhân ung thư khác vì tôi thật sự hiểu được họ đau đớn, chịu đựng như thế nào. Hơi muộn màng và ít ỏi.
 
Các em có cả tương lai sáng lạn phía trước với tất cả tài năng và nhiệt huyết. Tôi thử thách các em, ngoài bệnh nhân của mình, hiểu thêm rằng có nhiều người ngoài kia đang thật sự đau đớn, thật sự khó khăn, đừng nghĩ rằng chỉ có người nghèo mới phải khổ. Điều này không đúng. Những người nghèo khó vốn sẵn không có gì, họ dễ dàng chấp nhận. Do đó, họ hạnh phúc hơn các em và tôi. Nhưng có nhiều người đang đau khổ về tâm thần, thể xác, tình cảm, vật chất... Chúng ta lựa chọn làm lơ hoặc chúng ta không muốn biết đến sự hiện hữu của họ.
 
Do đó đừng quên, khi các em được thành danh, hãy với tay đến những người cần sự giúp đỡ. Bất cứ việc gì các em làm đều có thể mang đến sự khác biệt lớn cho họ. Bây giờ tôi ở vị trí của người tiếp nhận, tôi hiểu rõ, thấy khác khi có người thật sự chăm lo, khuyến khích mình. Nhờ vậy mà tôi vẫn có thể nói chuyện với các em hôm nay.
 
Mọi người đều biết rằng sẽ có ngày phải chết, chúng ta ai cũng biết như vậy. Nhưng sự thật, không ai tin, vì nếu tin chúng ta đã sống một cách khác. Khi tôi phải đối diện với cái chết, tôi lột bỏ mọi thứ, chỉ tập trung vào thứ thiết yếu. Thật trái ngược rằng, chỉ khi sắp chết thì mình mới biết nên sống như thế nào. Tôi biết điều này nghe qua thật mơ hồ, nhưng đó là sự thật và tôi đang trải qua.
 
Đừng để xã hội bảo ban các em cách sống. Đừng để môi trường bắt các em phải làm gì. Điều này đã xảy ra cho tôi. Tôi tưởng như vậy là hạnh phúc. Tôi hy vọng các em suy nghĩ lại và sẽ tự quyết định cuộc sống của chính các em. Không phải do người khác bảo ban mà là các em quyết định, sống cho mình hay mang đến sự tốt đẹp cho đời sống của người khác. Hạnh phúc thật sự không có được khi chỉ sống cho mình. Sự thật không như tôi đã tưởng.
 
Tôi xin tóm lược, trong cuộc sống, chúng ta biết sắp xếp thứ tự trước sau càng sớm, càng tốt. Đừng giống như tôi. Tôi không còn cách nào khác và đã phải trả giá đắt cho bài học...".
 
Nguồn,hình ảnh: Ngoisao

  • Air 360
Pose.com.vn
Ý kiến bạn đọc

BÀI LIÊN QUAN

Đừng vì cố chịu đựng một người đàn ông không xứng đáng để phải khổ sở cả đời. Bởi đơn giản hạnh phúc luôn nằm trong tầm tay và sự quyết định của mỗi người. Vậy tại sao bạn lại không ra quyết định?
Câu hỏi tưởng như đơn giản mà phải mất cả quá trình nghiên cứu của chuyên gia thử nghiệm.
Chốn văn phòng luôn có những giai thoại li kì và hấp dẫn về những con người kì bí và đặc biệt. Hãy cùng xem, bạn có được gọi tên trong lần điểm danh này không nhé?
Thu nhập không phải là tất cả. Được theo đuổi đam mê và làm công việc yêu thích quả là hạnh phúc. Nhưng nếu muốn cuộc sống viên mãn, chúng ta còn cần đến 2 chữ gia đình...
Mỗi người đều có một con đường phát triển riêng. Hãy hiểu con đường mà mình đang đi để tránh so sánh bản thân mình với người khác?
Phương Thanh tốt nghiệp trường top 10 về kinh doanh ở Canada, từng làm việc cho HSBC Việt Nam và Bloomberg - đã quyết định rời bỏ tất cả để chinh phục 4 sa mạc khắc nghiệt nhất thế giới. Và cô ấy đã thành công.
"Phần lớn mọi người đã chết ở tuổi 25, chỉ có điều đến 75 tuổi mới được chôn mà thôi" - Benjamin Franklin.
Xin chào, tính đến hôm nay thì năm 2017 đã trôi qua được 1/4 rồi đấy, bạn đã làm được gì cho bản thân chưa?
Nếu bạn có một công việc có thể cho bạn cả hai, thì bạn đang hạnh phúc hơn bạn có thể nhận ra đấy.
Phẫu thuật thẩm mỹ ngày càng trở nên phổ biến, nhưng không ít người vẫn cảm thấy ngại ngần và không dám công khai mình đã “tu sửa” dung nhan. Sao phải thế nhỉ?
Theo đuổi giấc mơ, thoả mãn đam mê là cánh cửa dẫn tới thành công, điều này là thứ chúng ta vẫn được nghe khi còn nhỏ, thế nhưng trong thế giới này, chỉ có đam mê thôi vẫn là chưa đủ.
Không cần phải làm những việc "đao to búa lớn" mới có thể biến cuộc sống từ "không thành có", từ bất hạnh, xui xẻo thành hạnh phúc, may mắn. Thực tế chỉ cần những động thái rất nhỏ như dưới đây thôi.
Cậu bé này đã truyền cảm hứng cho rất nhiều bố mẹ khác trong việc giáo dục con cái tự lập, biết kiếm tiền từ những công việc đơn giản nhất quanh mình…
Cho nên, là phụ nữ thời đại mới thì bạn không chỉ xinh đẹp mà còn phải ẩn sẵn trong mình những mũi kim – để sẵn sàng lao vào "chích" cho những người làm bạn phải khóc...
Bạn đã bao nhiêu lần tự nhủ sẽ thay đổi sau vô số lần dậy muộn, lười biếng và sống buông thả? Làm thế nào để nghiêm khắc hơn với bản thân.

BÀI ĐỌC NHIỀU

BÀI VIẾT MỚI

Nổi tiếng trên mạng xã hội, có cuộc sống tiện nghi và tủ đồ toàn hiệu, cùng bộ sưu tập mỹ phẩm đáng ghen tỵ, cặp song sinh Trung Quốc xinh đẹp này được ví như chị em nhà Kardashian.
Bạn đã nghe rất nhiều về “biệt tài hư trên giường” để chồng say mê, chẳng còn muốn đi “bóc bánh”? Bạn đã áp dụng nhưng vẫn còn cảm thấy thiếu thiếu điều gì đó? Hẳn là vậy, điều bạn thiếu là...
Cùng xem phiên bản đầu tiên của dòng giày Ultra Boost được tạo ra như thế nào bên trong nhà máy của adidas.
Được lấy ý tưởng từ nền ẩm thực Ý trứ danh, KFC giới thiệu món mới: Pizza 100% đế là gà – được gọi tên là Chizza.
Này cô gái, nếu bạn có 13 dấu hiệu này thì hãy xem xét lại bản thân mình ngay và luôn đi nhé!
Chỉ 30 phút make-up thôi, cô gái mà bạn vẫn chê kia đã trở thành thiên nga khiến bao nhiêu người theo đuổi rồi đấy!
Những đôi boots luôn là người bạn đồng hành không thể tách rời của bạn gái mỗi khi tiết trời trở nên se lạnh.
Nếu bạn là người yêu thích thiết kế thì chắc chắn không thể không yêu thích chất liệu thủy tinh trong suốt giúp ngôi nhà luôn ngập tràn ánh sáng tự nhiên mà ít phải sử dụng đến đèn điện.
Mừng ngày Giỗ tổ Vua Hùng với đêm buffet đặc biệt vào Thứ Năm, ngày 6 tháng 4 (nhằm ngày 10 tháng 3 Âm Lịch) tại nhà hàng Saigon Café.
Đêm tiệc dành cho các tín đồ nhạc house tại Glow Skybar vào thứ Năm tuần này!
Thương hiệu Nike vừa thổi thêm nhiệt cho những trận đấu bóng rổ cuối của mùa giải NBA khi cho ra mắt bộ sưu tập Time to Shine.
Bạn có chắc rằng mình đã chọn mua quần lót phù hợp với nhu cầu của bản thân? Hãy kiểm tra lại tủ đồ lót của mình sau khi đọc những cách chọn quần lót nữ sau đây để biết chắc chắn rằng bạn không mắc phải những lỗi thời trang cơ bản.
Khác với Min hay Phí Phương Anh - Hoàng Ku, Sơn Tùng khá "kín tiếng" ngay từ trải nghiệm đầu tiên tại Seoul Fashion Week.
Hoa luôn là một hoạ tiết phổ biến trong việc trang trí móng tay. Nào là vẽ hoa, dán, đính hoa bằng nhiều chất liệu... vậy các nàng hãy thử qua những trang trí hoa cực sống động và đáng yêu dưới đây nhé.
Ẩm thực Hàn nổi tiếng với việc trộn mọi thứ, thế mà những món trộn và lẩu ấy vẫn ngon mới hay!