Dại gì mà lấy trai nghèo!?

Dại gì mà lấy trai nghèo!?

 
Tôi không phải là đứa con gái xốc nổi ham giàu, thế nhưng đời này tôi chẳng dại gì mà lấy trai nghèo.

Trước đây tôi đã từng yêu trai nghèo, đã từng nếm trải đủ thứ mùi vị khi hẹn hò một chàng trai nghèo. Thực sự thì một chàng trai nghèo luôn là người bất tài, sĩ diện hão và luôn làm khổ người yêu.

Tôi đã từng nghĩ “không cần đàn ông tốt ví, chỉ cần đàn ông tốt tình”, với suy nghĩ ấy tôi cũng yêu hai chàng trai nghèo. Với tôi khi đó thì tiền tài là vật ngoài thân, tình yêu chân thành mới là cái quan trọng nhất. Và tôi đã sai lầm.

Khi tôi 18, tôi có mối tình đầu đẹp và thơ mộng với chàng sinh viên nghèo. Tôi nghĩ chỉ cần tình yêu của anh, tôi sẽ là nàng công chúa. Quả thực tôi là nàng công chúa trong mối tình ấy, một nàng công chúa Lọ Lem mãi ngồi xó bếp với những bữa tiệc chỉ có trong tưởng tượng. Những buổi hẹn hò của chúng tôi chỉ gói gọn trong quán cóc vỉa hè, hay lang thang ở chợ đêm, đôi khi là ngồi sau chiếc xe wave tàu cũ nát mà đi ngắm “suông” đường phố. Lúc ấy tôi vẫn vui vẻ làm nàng công chúa nghèo, vì tôi nghĩ có tình yêu của anh là có tất cả. Nhưng rồi lâu dần, việc ngắm phố suông làm tôi chán, bạn bè trong nhóm chơi thân của tôi đứa nào đứa ấy đều có người yêu khá giả. Chúng nó chẳng lấy trai nghèo.

Thỉnh thoảng họ được người yêu đưa đi mua cái này, tặng cái kia, hay đưa đi du lịch, đi ăn những nhà hàng sang trọng, còn tôi thì chỉ “ngắm suông” với lê la vài quán vỉa hè. Điều đó làm tôi trở nên tự ti, đôi khi ganh tỵ với chúng bạn. Yêu trai nghèo đã biến tôi thành người phụ nữ dễ tự ái, ích kỷ và đố kỵ từ lúc nào không hay. Tôi rất sợ khi đi chơi chung với bạn, chúng bạn tranh nhau trả tiền ăn, tiền chơi vì họ có người yêu giàu. Tôi giống như một kẻ bu bám ăn theo bạn, dĩ nhiên luôn được bạn miễn cho các khoản đóng góp, điều đó càng làm tôi dễ tự ái, xấu hổ hơn và dần dần tôi xa cách bạn bè.

Anh chàng này không đến nỗi “thảm” như chàng trước, tôi đã nghĩ vậy khi có thời gian đầu yêu đương ngọt ngào.

 

Khi yêu trai nghèo, tự bản thân tôi thấy tự ti và mặc cảm, nhất đâu khi đến chốn đông người hay sang trọng. Xã hội quá xô bồ, người ta luôn coi trọng vẻ bề ngoài. Cũng đúng thôi, nhìn một người ăn mặc sang trọng khác hẳn đứa quần áo nhếch nhác. Ngồi sau xe tay ga cũng khác hẳn ngồi sau xe wave tàu cũ. Có lần chàng hoàng tử nghèo của tôi được bạn cho cặp vé nghe hòa nhạc, và tất nhiên chúng tôi vui mừng đi nghe. Với anh, không mất tiền mà đưa được người yêu đi đến nơi nghe hòa nhạc sang trọng như vậy thì đáng tự hào biết mấy.

Nhưng khi đến nơi, thực sự tôi thấy mình lạc lõng. Ngay bãi gửi xe thôi, cũng toàn xe ga đắt tiền, đấy là chưa kể hàng dài ô tô sang trọng. Chiếc xe cũ của anh làm tôi xấu hổ, đến đứa trông xe nó cũng khinh khỉnh. Khi anh bảo nó viết vé xe thì nó chẳng viết, lại còn bảo “xe rách chó nó chẳng thèm lấy”. Anh tím mặt vì giận, định cãi nhau với nó nhưng tôi giật áo anh đi chỗ khác gửi. Tôi vẫn nhớ như in cảm giác xấu hổ và tủi thân vô cùng. Hóa ra tôi chẳng bằng con chó khi ngồi sau xe anh? Câu nói ấy hành hạ tôi rất lâu, cả buổi xem hòa nhạc mà tôi không có chút tâm trạng nào. Sau đó không lâu thì chúng tôi chia tay, vậy là chấm dứt mối tình đầu mà lòng tôi u oán. Tại sao tôi đâu đến nỗi nào mà phải chịu nhục nhã như vậy?

Khi tôi 22, tôi lại vướng lưới tình một chàng trai nghèo. Tôi tự xỉ vả bản thân mình rất nhiều khi phát hiện ra mình có tình cảm với anh ta. Mấy đứa bạn tôi đều yêu trai giàu, chúng nó mắng tôi ngu. Chúng bảo con gái thời nay ai chẳng cố kiếm cho mình chàng trai tài giỏi khá giả mà yêu mà dựa dẫm. Điều đó là chính đáng chứ không phải thực dụng gì. Tôi thấy bạn mình nói đúng. Trước tôi nhìn cách họ chọn người yêu mà đã từng coi thường vì “yêu đồng tiền người ta như vậy làm sao có hạnh phúc”. Nhưng tôi yêu thật lòng anh chàng nghèo, cuối cùng có hạnh phúc không? Mà bạn tôi, họ vẫn vui vẻ, vẫn hạnh phúc đấy thôi. Trái tim trót lỡ nhịp, tôi đành thử yêu chàng nghèo một lần nữa, biết đâu tôi sẽ hạnh phúc.

Anh chàng này không đến nỗi “thảm” như chàng trước, tôi đã nghĩ vậy khi có thời gian đầu yêu đương ngọt ngào. Chốn hẹn hò của tôi lần này được nâng cấp từ quán vỉa hè lên nhà hàng nhỏ, bình dân. Và tất nhiên, để chứng minh cho bạn bè thấy tôi không “rách” như trước, chúng tôi cũng tụ tập ăn uống hát hò với họ. Những lúc ấy, anh hùng dũng rút ví ra “share tiền” cùng mấy người bạn trai kia, tôi thật hào hứng và mát mặt. Ít nhất tôi không “thảm” và ăn bám bạn như trước nữa. Đôi lần đi chơi như vậy, rồi bạn trai nghèo đột nhiên cả tháng chẳng đi ra ngoài cùng tôi. Dò hỏi mãi hóa ra anh ấy hết tiền.

Rồi anh than vãn đấy là anh chưa gặp thời, chứ đến lúc anh có tiền mở công ty riêng thì mấy đồng cỏn con kia có đáng là gì.

Vậy là tôi lại phải móc ví ra quyên góp cho người yêu. Con gái lúc yêu là lúc được chiều chuộng sung sướng nhất, vậy mà tôi chẳng có được cái quyền ấy, đến là chán nản. Thậm chí có lần, tôi thấy anh ấp úng nói chuyện điện thoại với bạn, hóa ra để chi cho đôi ba lần đi chơi với tôi, anh đã vay tiền bạn. Giờ bạn hỏi lại, anh cũng nhẵn ví nên lần khất. Đến lúc này thì tôi bó tay toàn tập. Nếu anh nói tiền cho những khoản ăn chơi kia là anh đi vay, tôi sẽ chẳng bao giờ thèm đụng đến. Lúc ấy tôi lại rút ví ra để anh trả lại bạn, thật nhục nhã khi phải vay tiền người khác để ăn chơi. Còn anh dường như coi đó là chuyện bình thường, anh mắng bạn là đồ ki bo.

Rồi anh than vãn đấy là anh chưa gặp thời, chứ đến lúc anh có tiền mở công ty riêng thì mấy đồng cỏn con kia có đáng là gì. Mở miệng ra anh nói đến tiền trăm triệu, tiền tỷ, thế nhưng có vài trăm nghìn vay bạn cũng không trả nổi. Tôi thấy mình “thảm” hơn bao giờ hết, thật đúng là gặp phải chàng nghèo tài năng nhưng giàu trí tưởng tượng.

Từ ngày yêu anh ta, tôi thường xuyên phải chia sẻ kinh tế với người yêu khi anh chưa hết tháng mà đã hết lương. Mà tiền của tôi cũng là bố mẹ tôi chu cấp ăn học, chứ có phải tôi làm ra đâu. Tôi thật đã nghèo lại càng nghèo hơn. Trước chưa yêu anh, đôi khi còn đi mua sắm cái áo hay cái quần, giờ yêu anh rồi thì quên luôn định nghĩa mua sắm. Cứ thấy tôi ăn mặc đẹp anh lại cằn nhằn tôi hoang phí, tiền ý để tích cóp sau này cho hai đứa có tốt hơn không.

Thú thực từ ngày yêu nhau, anh chưa từng mua cho tôi một bộ quần áo mới, một món đồ mỹ phẩm, hay chi trả một khoản làm đẹp dù rất nhỏ. Tôi chẳng phải muốn quà cáp đâu, nhưng những người bạn tôi nay được tặng nước hoa đắt tiền, mai được đi shopping, đi spa xả láng, tôi nhìn họ càng tủi thân. Tôi mất giá đến vậy sao? Chỉ mới yêu thôi mà tôi đầu tóc bù xù vì nấu cơm cho người yêu ăn cùng cho rẻ. Tôi trở nên xấu xí, giống như một người vợ già lam lũng, rất mệt mỏi.

Chúng tôi yêu nhau được hai năm thì tính chuyện về ra mắt gia đình. Bố mẹ tôi không ưng anh lắm, vì lương anh làm sao đủ nuôi vợ con nơi thành phố. Bố mẹ nào chẳng muốn con gái mình sung sướng. Nhưng vì thương tôi, bố mẹ cũng không ngăn cấm, chỉ phân tích cho tôi những khó khăn khi lấy anh. Khi đó tôi đã bị lung lay.

Về nhà anh, tôi lại càng thấy sợ lấy anh hơn. Nhà anh nghèo, lại đông anh em. Thực sự nhìn nhà anh như vậy tôi không dám tính tiếp. Lấy anh, tôi và anh có khi lo thân còn chưa xong, lại cáng đáng thêm nhà chồng, liệu chúng tôi có hạnh phúc không? Khi yêu cũng đã mệt mỏi rồi,cưới thêm người chồng nghèo với gánh nặng gia đình như thế thì tôi xin chào thua. Vậy là tôi chia tay chàng nghèo thứ hai, cũng là chàng nghèo cuối cùng trong đời tôi yêu.

Hai bài học xương máu khi yêu chàng nghèo làm tôi phát ớn mỗi khi có anh chàng nghèo nào đó theo đuổi. Tôi không phải cành cao cành thấp gì đâu, chỉ là tôi muốn cuộc sống sau này của mình hạnh phúc thôi. Hôn nhân ngoài tình yêu thì phải có kinh tế, gánh nặng kinh tế có thể giết chết tình yêu và sự chung thủy. Tôi không muốn đánh cược cuộc đời mình vào một anh chàng nghèo nào đó, để rồi cùng anh ta cứ mong mỏi chờ đợi tương tai tươi sáng. Mà cái tương lai tương sáng ấy liệu có đến không, hay lại cả đời thấp thỏm sống trong sự nghèo đói.

Một chàng trai nghèo tiền sẽ kèm theo rất nhiều thứ nghèo khác nữa, họ nghèo tài năng, nghèo cả tâm hồn, như vậy làm sao có thể hạnh phúc đây? Thế nên là chị em phụ nữ, hãy chọn một chàng trai khá giả mà yêu, chúng ta đâu phải “mất giá” đến nỗi tự chôn vùi hạnh phúc của mình với trai nghèo. Tôi đã rút ra bài học, dại gì mà lấy trai nghèo.

Theo Khampha

  • Air 360
Pose.com.vn
Ý kiến bạn đọc

BÀI LIÊN QUAN

Nếu như bạn quyết định tiến thêm một bước với người yêu và dọn vào sống chung, hãy chắc chắn rằng hai người đã sẵn sàng cho bước tiến lớn này nhé.
Đàn ông trưởng thành không ngại thừa nhận sai lầm, còn cậu bé mãi không chịu lớn lại luôn tìm cách đổ lỗi cho bạn.
Tại sao không hợp mà vẫn có thể yêu, để rồi đến khi yêu chán yêu chê mới quay sang dằn vặt nhau là không hợp?
Không biết làm việc gì, thích khen hay sợ gián... là những điều chàng chẳng bao giờ hé răng với bạn, vì muốn chứng tỏ mạnh mẽ.
Đàn ông hơn nhau không phải trong ví anh ta có bao nhiêu tiền, mà hơn nhau ở chỗ anh ta sẽ vì bạn mà tiêu bao nhiêu tiền…
Các cô gái thậm chí còn thừa nhận rằng: nếu người yêu cô ấy có những tính xấu này thì cô ấy thà bỏ quách đi còn hơn!
Nếu sợ cảm tính của mình chưa đủ chính xác thì cứ quan sát 7 ngôn ngữ cơ thể này nhé!
Tình yêu đích thực sẽ không đòi hỏi bạn phải thay đổi hay cố gắng trở nên hoàn hảo trong mối quan hệ đó. Bởi lẽ, người đàn ông yêu bạn sẽ luôn tạo điều kiện cho bạn được là chính bạn.
Ở những đất nước phát triển, tình trạng độc thân hiện nay đang rất phố biến và cũng sẽ phổ biến hơn ở các nước đang phát triển.
Tình yêu có thể không cần lý trí, nhưng vẫn sẽ có một vài mẫu bạn gái khiến cho người yêu của mình cảm thấy áp lực hoặc mệt mỏi, ngột ngạt trong mối quan hệ và dẫn đến chia tay.
Mong muốn có được mối quan hệ mập mờ không rõ ràng là một trong những loại #thính mà giới trẻ vô cùng ưa chuộng thời nay.
Có các mẹo này rồi, con gái sẽ trở nên thu hút hơn trong mắt phái mạnh đấy!
Vấn đề không nằm ở câu "Chia tay đi" mà là bạn đã nói nó đúng cách hay chưa.
Thử nghĩ xem, có phải khi muốn quay lại với người cũ trong thâm tâm bạn luôn có những lý do này?
Tôi không cần những lời giải thích vào ngày hôm nay, nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Dù có nói gì thì cũng chỉ là nguỵ biện cho một hành động vô trách nhiệm trong quá khứ mà thôi.

BÀI ĐỌC NHIỀU

BÀI VIẾT MỚI

Cherry Pawan, Chompoo Araya và Jessie Vard được mệnh danh là 3 mỹ nhân gợi cảm bậc nhất Thái Lan hiện nay.
Vậy là thắc mắc bấy lâu nay của bạn sắp được giải quyết rồi.
Chỉ cần với 4 thao tác đơn giản này, nữ diễn viên đã có vẻ đẹp trong veo, đáng yêu.
Một trời mùa hè tràn ngập tại show diễn thời trang nam của Louis Vuitton, Kim Jones đã đưa người xem đến với vùng đảo Hawaii lý tưởng với những thiết kế phóng thoáng mang hơi thở đường phố.
Zara thì đã sale rồi, vậy thì là một tín đồ mua sắm đặc biệt yêu thích Zara, bạn đã dắt túi được bao nhiêu, hiểu thế nào về các đợt sale của hãng?
Bật mí tuyệt chiêu giữ dáng "nóng rực" của cô giáo dạy sexy dance, nhân viên kế toán và cô giáo dạy gym Việt Nam.
Chiếc khăn nhỏ xinh chưa khi nào trở thành món đồ nhàm chán của các cô nàng khi họ sáng tạo chúng một cách ấn tượng nhất cho outfit mỗi khi xuống phố.
Phương Trang cũng thường xuyên xuất hiện trong những bộ bikini có độ hở bạo.
Vẻ đẹp kỳ bí của vũ trụ hay dải ngân hà luôn khiến nhiều người say mê. Không những thế, dải ngân hà cũng có thể khiến không gian sống của bạn trông độc đáo và vô cùng đẹp mắt.
Với độ tẩu tán nhanh như một cái chớp mắt, bộ đánh tạo khối và bắt sáng của cô Kim thậm chí còn đắt hàng hơn cả bộ son kem lỳ của em gái Kylie Jenner nữa.
Jessica Jung được vệ sĩ điển trai hộ tống ra xe hơi sau khi hạ cánh ở sân bay Tân Sơn Nhất.
Đó là câu hỏi không chỉ dành riêng cho đàn ông mà chính phụ nữ cũng rất quan tâm.
"Chàng trai mặt trời" Teayang của nhóm nhạc Big Bang tiếp tục khiến người hâm mộ một phen sửng sốt khi chuẩn bị cho ra mắt BST riêng kếp hợp cùng với nhãn hàng thời trang xa xỉ Fendi.
Chiếc khăn nhỏ xinh chưa khi nào trở thành món đồ nhàm chán của các cô nàng khi họ sáng tạo chúng một cách ấn tượng nhất cho outfit mỗi khi xuống phố.
Những đôi giày sneakers là một trong những điểm sáng trong phong cách thời trang đường phố tại các tuần lễ thời trang, và Milan Fashion Week cũng không phải là một ngoại lệ.