Cô giáo, đừng về Việt Nam!

Cô giáo, đừng về Việt Nam! "Teacher, don’t go Vietnam!"

 
Câu chuyện của tác giả Đỗ Thanh Lam viết về cô giáo Lệ Quyên dạy học tại Thái Lan đăng trên một trang mạng và nhanh chóng lan truyền trong cộng đồng mạng.

Câu chuyện này đã được sự đồng ý của tác giả trước khi đăng tải.

"Tôi để nguyên văn câu nói của các em học sinh dù biết sai chính tả. Nhưng với tôi, nó mộc mạc và đẹp hơn bất kỳ câu nói trau chuốt nào.

Vì nó xuất phát từ chính tấm lòng những em học sinh cấp II Trường Banborthong, Thái Lan.

"Từ lúc các em bắt đầu hát chị đã khóc. Và khi các em cúi xuống lạy mình, chị òa khóc không thể kiềm chế được”.

Tôi nghe chị nói nhưng chưa hoàn toàn hiểu. Mãi đến khi tôi mở email ra, nhìn tấm ảnh chị gửi, tôi đã bị chấn động. Nếu tôi là chị, chắc chắn tôi cũng sẽ khóc. Bởi vì các em đã trân trọng chị vượt mức chị có thể tưởng tượng.

Điều trớ trêu là lúc hiểu được điều đó thì chị lại sắp phải về Việt Nam.

Học sinh quỳ xuống cúi lạy chị. Rồi các em đồng thanh nói: “Teacher, don’t go Vietnam!” - Ảnh: NVCC.

Tôi gặp chị ấy - Lệ Quyên, “Sawasdee Thailand project” (Xin chào Thái Lan), một dự án dạy học cho trẻ em vùng sâu vùng xa nổi tiếng toàn quốc. Ngày 16/1, chị đến Tân Sơn Nhất lên máy bay chia tay VN.

Ngày 1/3, tiệc chia tay ở Bangkok, rồi chị rời xa Thái Lan. Trở về TP.HCM, chị tiếp tục cuộc sống thường ngày của một sinh viên đã tốt nghiệp. Nhưng thời gian một tháng rưỡi ngắn ngủi để lại trong chị những trải nghiệm trĩu nặng.

Chị dạy tiếng Anh ở trường Banborthong, thuộc tỉnh Chaiyaphum, cách Bangkok 10 giờ đi xe. Chị tiếp xúc với những đứa trẻ cấp II da rám nắng, đã biết lái xe máy, lái máy cày, đã biết yêu, thi thoảng chạy ù qua hỏi chị: “Cô ơi, giá thuốc phiện ở Việt nam có đắt không?”. “Cưới vợ Việt Nam có tốn tiền không?”. Và tụi nó thường hét lên khi chị bước tới trường: “Teacher suay!” (Cô giáo dễ thương).

Chị dạy tụi nhóc mà một câu tiếng Anh bẻ đôi cũng không biết, ước mơ cuộc đời cũng không có. Tụi nhóc không nghĩ việc học là quan trọng. Chị đã từng hỏi tụi nhỏ:

- Hết lớp 9, các em có ước mơ gì không?

- Ở nhà cô giáo ạ.

- Tại sao em không học lên cấp III, học đại học, rồi đến thành phố làm?

- Em không thích!

Dự định của các em là sau khi hết lớp 9 sẽ ở nhà, lấy vợ, sống cùng ba mẹ, tiếp tục lái máy cày trên những thửa ruộng mênh mông, tiếp tục trồng rau cạnh những bụi chuối già, tiếp tục sống ở miền quê Thái Lan.

Khi nhìn tấm ảnh chị chụp vườn rau các em trồng tôi giật mình. Vì nông thôn Thái Lan, Việt Nam, hai đất nước tuy khác nhau mà khung cảnh giống đến nao lòng.

Rất nhiều lần khi chị đứng lớp, học sinh quậy, chị muốn mắng, muốn đánh tụi nó nhưng rồi không thể vì tụi nhóc rất tội. Chị thấy những cố gắng của tụi nó để học tiếng Anh cùng chị. Chị thấy tụi nhóc thích chị vô cùng. Đến một thời gian, chị không còn giận nổi tụi nó nữa. Mà thương.

Những đứa trẻ đó tuy nghịch nhưng cực kỳ tình cảm. Ban đầu chúng lạ chị, chị giảng bài nhiều đứa không thèm nghe bỏ đi chơi. Nhưng dần dần những nhóc quậy trở lại lớp học, nghe giảng và chịu làm kiểm tra.

Chị cười: “Chị cố gắng mãi em ạ, trên lớp bày trò chơi, hết giờ thì chủ động đi tưới rau, đá bóng cùng tụi nhóc... Cuối cùng cả lớp cũng chấp nhận chị, chịu đến lớp, chịu học”.

Một ngày khi chị đang tới trường, những đứa nhóc ngày xưa nửa câu tiếng Anh không biết giờ chạy qua, đập vào vai chị hét lên: “Teacher, what are you doing?”. “Where are you going?”.

Chị đứng ngây ra đó. Ngỡ ngàng. Và vui đến mức muốn khóc.

Chúng coi chị không phải cô giáo mà như một người chị gái. Chuyện tình cảm, chuyện gia đình chúng nó đều ngồi tâm sự với chị. Những câu chuyện về các cậu nhóc lớp 9 sau khi tốt nghiệp sẽ nghỉ học, cưới bé lớp 8. Và tiếp tục cuộc sống chặt mía, trồng khoai mì, ngày cày kéo trên cánh đồng mênh mông, đêm lên núi săn thú hiếm cùng gia đình. Chị nghe mà lòng xót xa.

Thật tội nghiệp những đứa trẻ chưa bao giờ có cơ hội đến một nơi khác, gặp những cô gái, chàng trai khác và nhìn thấy một thế giới khác. Để hiểu rằng còn những niềm vui, niềm hạnh phúc khác đang chờ các em. Để hiểu rằng thế giới này còn rất nhiều sắc màu. Để hiểu rằng cuộc đời này còn có những ước mơ lớn lao.

Cô giáo Lệ Quyên và học trò của mình - Ảnh: NVCC.

Cuối tuần, khi cô bạn người Trung Quốc và các thực tập sinh khác lên kế hoạch đi du lịch, chị ở lại Chaiyaphum. Tôi hỏi vì sao, chị cười: “Vì chị thương học sinh của chị lắm em. Xa một chút là lại thấy nhớ”.

Mỗi khi hết giờ học, các em hay rủ chị đi chơi bóng chuyền, bóng đá, bắt ốc, trồng rau. Thứ bảy, chủ nhật tụi nhóc dẫn chị đi bơi suối, rủ chị hái xoài, dạy nhảy, dạy hát những bài cổ truyền Thái Lan. Tụi nó còn dạy chị học đấu kiếm. Nhưng chị chưa kịp cầm đến cây kiếm tre, mới chỉ học chào hỏi thì chuyến thực tập của chị kết thúc. Chị phải về VN.

Trước ngày chị đi, tụi nó xúm xít lại tặng quà. Có đứa tặng chiếc khăn quàng cổ mà khi mở ra chị thấy vẫn còn ẩm nước. Chị biết đó là chiếc khăn của đứa nhóc, em vừa giặt xong tối hôm qua để hôm nay kịp trao cho chị.

Và giật mình nhất là khi chị mở bức thư của một học trò được viết bằng tiếng... Việt. Hỏi ra mới biết các em gõ tiếng Thái lên Google dịch, rồi chép bằng tiếng Việt vào. “Những câu chữ tuy vụng về, đứt gãy, nhưng đó là những lời xúc động nhất mà chị từng biết em à!” - chị kể với tôi mà đôi mắt lấp lánh.

Tôi không biết đó là niềm vui hay sự xúc động khi nhớ về một kỷ niệm nặng sâu.

Và những giờ phút cuối của buổi học kết thúc, các em học sinh bắt chị ngồi yên trên chiếc ghế nhựa màu đỏ. Rồi các em bắt đầu thực hiện một nghi lễ truyền thống, bày tỏ lòng tôn trọng vô cùng với giáo viên ở Thái Lan đó là... cúi lạy. Lũ nhóc ngồi xung quanh, cùng hát một bài tiếng Thái. Học sinh quỳ xuống cúi lạy chị. Rồi các em đồng thanh nói: “Teacher, don’t go Vietnam!”.

“Chị và tụi nhỏ khóc từ lúc chị rời nhà host đến trạm xe buýt đón xe chuẩn bị về thành phố. Thấy tụi nó khóc, chị khóc theo. Và tụi nó thấy chị vậy, càng khóc to hơn nữa.

Chủ nhà host của chị, người mà chị gọi là daddy, trước khi để chị lại ở trạm xe buýt, đã nói rằng: “Con để địa chỉ lại cho daddy đi, khi nào nhớ, daddy sẽ viết thư cho tụi con nhé. Daddy muốn qua Việt Nam, mà không phải đi máy bay đâu. Daddy sẽ lái xe từ Thái Lan đến Việt Nam thăm con”.

“Chị chưa bao giờ có suy nghĩ bỏ ra 15 triệu đồng để đến Thái Lan trong một tháng rưỡi là lãng phí. Được trải nghiệm, được các em yêu thương và tin tưởng, những kỷ niệm đó với chị là vô giá. Về nhà ba ngày rồi mà chị vẫn không thể nguôi nhớ.

Trước khi đi tình nguyện, chị đã nghĩ hết tương lai, dự định cho cuộc đời mình. Nhưng chị không thể tin nổi là chị đã thay đổi.

Bây giờ chị muốn sang Thái Lan làm việc 1,2 năm rồi mới về Việt Nam. Chị muốn khơi dậy ước mơ trong các em bằng cuộc sống của chính chị. Chị muốn các em thành công, đừng luẩn quẩn ở một nơi suốt cả cuộc đời, đừng tốt nghiệp để lấy vợ, rồi ngày kéo cày, đêm săn thú như vậy.

Chị muốn giúp các em hiểu rằng thế giới này còn rất nhiều điều thú vị, còn vô vàn sắc màu và những ước mơ lớn lao. Và có lẽ chị sẽ không kể câu chuyện này với ai nữa đâu. Kể nhiều, sợ kỷ niệm sẽ hao mòn...”.

Và tôi nghĩ chắc chắn chị đã yêu Thái Lan rồi. Tôi nói với chị: “Em sẽ viết lại câu chuyện này”. Vì tôi muốn đưa kỷ niệm của chị đến thật nhiều người mà tôi có thể. Để ký ức này đừng phai nhạt. Để tôi và bạn thêm một lần thấm thía tình nguyện thật sự không phải là để chụp ảnh. Càng không phải để có tấm giấy chứng nhận vuông vắn kia. Mà là để đi, để trải nghiệm, để yêu thương.

Nhưng “trải nghiệm” là một từ kỳ lạ. Cho dù tôi có tận tai nghe chị kể, cho dù bạn có đọc bao nhiêu câu chuyện đi chăng nữa thì chúng ta chỉ biết chứ chưa hiểu. Đến khi thật sự lên đường rồi, trải nghiệm mới thấm vào trong tim.

Về Việt Nam, khi cơn gió Sài Gòn ập vào chị và tiếng xe máy ồn ào va đập trong tai chị, chị tự nhiên nhớ Chaiyaphum tha thiết. Chị nhớ tiếng ếch, tiếng dế kêu đêm ngày. Chị nhớ cả những câu chuyện tình cảm mà tụi nhóc thủ thỉ tâm sự với tấm lòng tin tưởng. Trong một tháng rưỡi ấy chị đã sống hết mình, không có lấy một phút giây rảnh rỗi. Và giờ đây, trở lại Sài Gòn, chị hụt hẫng.

Theo Báo Tuổi Trẻ


  • Air 360
Pose.com.vn
Ý kiến bạn đọc

BÀI LIÊN QUAN

Chỉ còn chưa đầy một ngày nữa thôi là đến ngày nhà giáo Việt Nam, dịp đặc biệt nhằm tôn vinh những người "lái đò" chuyên chở con chữ. Trên thế giới, rất nhiều quốc gia đã tổ chức ngày này vào những thời điểm khác nhau cùng với những truyền thống đặc biệt
"Thuê soái ca và siêu xe đến đám cưới, photo tờ 500 nghìn ra mấy chục bản vào, đem đi công chứng đàng hoàng rồi nhét phong bì mang đến nhé, nhớ xức nước hoa vô cho ấn tượng"... Quả là quân sư có tâm!
Lấy vợ. Giời thương lấy vợ hiền thì còn yên thân, lấy vợ dữ coi như đứt cái phựt. Vợ mà không vừa mắt bố mẹ chồng thì coi như "bên tình bên hiếu" cứ gọi là quả lắc!
Selena Gomez góp mặt bên cạnh Hillary Clinton trong danh sách những người phụ nữ được tôn vinh của tạp chí Time.
Là một sugar baby được các sugar daddy cưng chiều hết mực hoàn toàn là điều trong tầm tay, nếu như nàng biết sử dụng thuần thục những bí kíp này.
Những "cô gái bị trầm cảm vì bị tổn thương quá nhiều lần" khó khăn trong việc tìm kiếm một người để tin tưởng chứ đừng nói gì đến người để yêu.
“Chợ tình” bây giờ nhan nhản đủ loại thuốc kích dục. Chúng được dùng để giúp kẻ xấu đạt được mục đích cao nhất: Sex. Bạn đã hiểu biết đủ để bảo vệ mình hay chưa?
Cuộc sống ngoài đời thực của bạn còn đẹp hơn cuộc sống ảo gấp nhiều lần.
Nỗi đau của gia đình bé Nhật Linh trong suốt một năm qua đã sắp được đền bù phần nào khi mà kẻ thủ ác Kamimasa Shibuya sẽ bị đem ra xét xử vào cuối tháng này, ngày 28/11.
Lấy chồng ý mà, khác quái gì đầu tư hết vốn liếng của mình để làm khởi nghiệp đâu. Chả hiểu có thành công hay không, nhưng rủi ro thì đầy ra đấy!
Cái nết đánh chết cái đẹp. Nhưng thời đại bây giờ có vẻ như cái đẹp đã đè bẹp hết tất cả những cái khác mất rồi!
Những nỗ lực tìm kiếm những thi thể cuối cùng xem chừng đều vô vọng. Ngày hôm qua, 5 gia đình nạn nhân cuối cùng trong vụ chìm phà Sewol đã đồng ý việc dừng công cuộc tìm kiếm.
Ở Sixty Square, người ta có thể tìm được rất nhiều điều thú vị bình dị, giản đơn của những năm tháng đã cũ.
Theo chuyên gia, khi gặp kẻ biến thái, con gái không nên tỏ ra sợ hãi và im lặng để người xấu có cơ hội thực hiện hành vi đồi bại.
Nhận được đôi bàn tay giả từ nhóm nhà hảo tâm sau hơn 3 năm mơ ước, anh Dương không giấu nổi giọt nước mắt vui sướng và hạnh phúc. Niềm hy vọng tự mình nắm tay hai đứa con nhỏ đến trường nay sắp trở thành hiện thực đối với người đàn ông không may tàn tật

BÀI ĐỌC NHIỀU

BÀI VIẾT MỚI

Nếu có cô giáo xinh như hoa hậu thế này đứng lớp, có ai còn ghét đi học nữa không?
Em chồng Hà Tăng là cô 'thiên kim tiểu thư' mê mệt cách ăn mặc nóng bỏng khoe da nâu.
Cuộc thi The Look - Vẻ đẹp thương hiệu 2017 chính thức phát sóng tập đầu tiên với sự căng thẳng "nổ ra" giữa 2 huấn luyện viên Minh Tú và Kỳ Duyên
Ảnh quá khứ của người nổi tiếng luôn là thứ khiến người hâm mộ tò mò, nhất là khi những bức ảnh này ít được công khai trên các phương tiện truyền thông.
Một câu chuyện tế nhị và rất đời thường của cánh đàn ông, nhưng chẳng mấy ai biết câu trả lời.
Sau đêm chung kết Hoa hậu Thế giới 2017, đại diện Việt Nam Đỗ Mỹ Linh cho hay sẽ dừng thi thố nhan sắc tại đây.
Dù chưa có thần thái sang chảnh như hiện tại nhưng nhan sắc thuở xưa của Primmy Trương vẫn được nhận xét là ngọt ngào, trong trẻo.
Quả thực, đây là một thành tích đáng nể mà không phải hãng nào cũng đạt được.
Đó là bởi loài cún và đàn ông có nhiều điểm tương đồng lắm nhé!
Amber Heard vừa chụp một bộ ảnh chứng minh vì sao cô là mỹ nhân gợi cảm được cánh mày râu mê mẩn nhất hiện nay.
Không chỉ Han Hyo Joo, mỹ nam Park Bo Gum cũng xuất hiện tại sân bay cùng thời điểm chiều tối ngày 18/11.
''Thanh xuân đã nợ tôi một cậu bạn cùng bàn như thế này đây''...
Văn Mai Hương bày tỏ suy nghĩ sau khi xem clip hát live được cho là phần trình diễn của Chi Pu. Sau đó, cô cũng bức xúc về phát ngôn "Ở Việt Nam cứ cầm mic lên đã là ca sĩ".
Tuần trước, Microsoft vừa ra mắt hệ thống nhà cây trong khuôn viên trụ sở Redmond (Washington, Mỹ), một phần trong nỗ lực tăng cường sức sáng tạo và niềm vui của nhân viên.
Với những PT nữ nhiệt tình và đáng yêu này, bạn chỉ cần cố gắng theo sát những bài tập mà họ thiết kế riêng cho mình thì sẽ nhanh chóng lấy được vóc dáng mà bạn hàng mơ ước